Nhân chứng sợ hãi kể lại giây phút chồng đâm vợ tử vong ở bệnh viện

Loading...

Vụ án mạng đau lòng xảy ra vào đêm 30/6, tại khoa Nội Nhi (Bệnh viện Đa khoa huyện Thanh Thuỷ) đã khiến cho nhiều bệnh nhân ở đây sợ hãi, ám ảnh.

Ảnh:internet

Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Thọ ra quyết định tạm giữ hình sự đối với Hà Văn Minh (29 tuổi, trú tại khu 5, xã Thanh Thủy, Phú Thọ) về hành vi giết người.

Nạn nhân của vụ án là Lê Thị Loan (28 tuổi, trú tại địa chỉ trên), vợ của Minh.

Được biết, hai vợ chồng Minh đã nên duyên vợ chồng được 8 năm nay, nhưng hạnh phúc luôn trong “bờ vực thẳm”.

Khi PV có mặt ở Khoa Nội Nhi (Bệnh viện Đa khoa huyện Thanh Thuỷ, tỉnh Phú Thọ, nơi xảy ra vụ án), các bác sĩ cho biết, công tác khám nghiệm hiện trường được hoàn tất trong sáng 1/7.

Hiện bệnh nhân điều trị cùng phòng số 8 (nơi xảy ra vụ án) đã được chuyển sang phòng điều trị đặc biệt.

Căn phòng xảy ra vụ án mạng thương tâm đã được nhân viên y tế, phụ tá dọn dẹp, chùi rửa sạch sẽ, nhưng những dư âm về vụ án mạng đau lòng vẫn còn râm ran quanh khoa.

Chị Hà Thị T. sợ hãi kể lại vụ án mạng đau lòng với PV.

Sau gần 2 ngày xảy ra sự việc, người thân và bệnh nhân vẫn chưa hoàn hồn. Nhiều ngày chăm con tại phòng số 7 (cạnh căn phòng xảy ra vụ án), chị Hoa người trực tiếp nghe thấy tiếng kêu cứu vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại sự việc:

Vào khoảng 22h 30′ ngày 30/6, khi mọi người trong phòng chị Hoa đang ngồi nói chuyện với nhau thì nghe tiếng rầm rầm ở phòng số 8.

Sau đó, chị Hoa và mốt số người thấy tiếng kêu cứu thất thanh.

“Lúc đầu, chúng tôi cứ tưởng bị trúng gió hoặc con bị co giật. Nghe thấy tiếng kêu cứu, chúng tôi chạy sang thì thấy chị Loan nằm trên giường, người chồng thì quỳ gối ôm vợ bên cạnh máu me be bét.

Con bé con thì khóc thét chạy ra ngoài cùng với chị trú cùng phòng.

Nhìn thấy cảnh tượng đấy, chúng tôi bủn rủn chân tay. Sau đó, người chồng lạnh lùng ôm vợ ra ngoài cầu thang ngồi.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, đây là lần đầu tiên chúng tôi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến vậy. Cảnh tượng đó khiến tôi cả đêm không ngủ được vì ám ảnh”, chị Hoa kể lại thời điểm phát hiện vụ án mạng đau lòng.

Bệnh viện đa khoa huyện Thanh Thuỷ, nơi xây ra vụ án mạng đau lòng.

Chị Hà Thị T. (SN 1997, trú tại xã Sơn Thủy, huyện Thanh Thủy, người ở cùng phòng số 8) sợ hãi cho biết, cháu bé con của vợ chồng chị Lê Thị Loan được đưa vào Bệnh viện Đa khoa huyện Thanh Thuỷ lúc trưa ngày 30/6.

Buổi chiều, chị T. thấy anh Hà Văn Minh vào chăm con gái rồi ra về. Sau đó, chị Loan vào chăm con thay chồng.

Chị T. cũng cho hay, đến tối cùng ngày (30/6), khi hai vợ chồng chị Loan đến viện thì anh Minh nhiều lần gặng hỏi vợ về cuộc sống nhưng chị Loan lại trả lời chồng nhát gừng.

Mặc dù vậy, anh Minh không tỏ thái độ gì cáu gắt hay bực tức với vợ. Thời điểm vợ chồng anh Minh nói chuyện, phòng tắt điện và chị T. cũng đã buông màn đi ngủ.

“Sau khoảng một lúc nói chuyện, tôi nghe tiếng rên rỉ và nghe chị Loan gọi “chị ơi, cứu em với”.

Thấy vậy, tôi giật mình bật dậy mở bóng điện. Khi vừa tỉnh dậy, tôi nhìn thấy trên người chị Loan máu me be bét, sợ quá tôi chỉ kịp ôm con tôi và lôi con chị Loan ra khỏi phòng.

Ra khỏi phòng phải một lúc sau, tôi mới nói thành lời kêu cứu vì quá sợ hãi.

Sau đó, một tay tôi ôm con gái còn tay kia lôi con chị Loan cố chạy đến gọi bác sĩ.

Con chị Loan cũng sợ, tay chân run lẩy bầy, nó bảo tôi ôm chạy nhưng hai tay không ôm được hai cháu nên phải nói bác sĩ ôm cháu cùng chạy khỏi đây.

Thật sự, lúc đầu tôi chỉ nghĩ anh ấy tát chị Loan vài cái, ai ngờ lại đi giết vợ. Lúc anh ấy đâm, tôi không nhìn thấy vì đèn điện trong phòng đã tắt lại nằm trong mền bao phủ”, chị T. sợ hãi kể lại giây phút xảy ra vụ án mạng đau lòng.

Chị T. cũng cho biết, sau khi xảy ra sự việc, con gái chị được đưa đến phòng khác điều trị.

Kể từ sau khi sự việc xảy ra, cứ nhắm mắt lại là chị T. lại nghĩ tới vụ án khiến bản thân cả đêm trằn trọc không ngủ được.

Theo tri thức trẻ

Xem thêm >>> Bức thư đầy ám ảnh của cậu bé 7 tuổi bị bố mẹ bạo hành đến chết: “‘Con yêu bố mẹ! Con chỉ ước một lần được ôm…”

Hai ngày sau khi nhập viện, cậu bé ra đi vì tổn thương quá nặng, không có bố mẹ ở bên. Trong tay cậu bé, các bác sĩ đã tìm được một bức thư còn viết dở…

Đây là câu chuyện về một cậu bé có trái tim vĩ đại tên là Ivan. Cậu bé là đại diện của rất nhiều em bé khác đang sống cùng những cơn ác mộng khủng khiếp trên thế giới này: bị bạo hành bởi chính bố mẹ đẻ của mình.

‘Tên tôi là Ivan và tôi 7 tuổi. Tôi yêu bố mẹ nhưng lại rất sợ họ. Họ thường đánh tôi và tôi không hiểu tại sao.

Sáng nay, tôi thức dậy và đi học. Tôi là một học sinh giỏi và các giáo viên rất thích tôi. Tôi cũng rất thích các bạn cùng lớp nhưng tôi lại chẳng có người bạn nào. Đó là lý do vì sao tôi chỉ ngồi trong lớp suốt giờ giải lao. Không ai muốn chơi với tôi dù tôi đã cố kết bạn. Chúng từ chối tôi và nói rằng, tôi là đứa trẻ kinh tởm. Chúng cười phá lên vì chiếc quần jean, áo phông và giày dép cũ kỹ mà tôi mang đến lớp mỗi ngày.

Tôi nhớ, có lần tôi bị bắt nạt trên đường đi học về nhà. Đó là một ngày mưa, người tôi run lẩy bẩy vì quá lạnh. Đột nhiên, ai đó xô rất mạnh từ phía sau khiến tôi bị ngã. Sau đó, lũ trẻ liên tiếp đá vào lưng, mạn sườn của tôi, rồi bỏ đi và để lại tôi một mình trong tuyết lạnh. Lúc đó tôi đã khóc. Tôi khóc không phải vì lạnh hay vì đau đớn mà vì cảm giác cô đơn.

Ngay khi vừa về đến nhà, mẹ tôi đã chạy lại và túm tóc tôi: ‘Mày đã đi đâu mà cả người lại ướt sũng và bẩn thỉu thế này. Chết tiệt, tối nay cho mày nhịn. Đi lên phòng và ở yên đó nhớ chưa?’.

Tôi đã làm như lời mẹ nói, đi vào phòng và ở lỳ trong đó cho đến ngày hôm sau, dù rất đói và lạnh.

Ivan ở nhà bị bố mẹ bỏ rơi, ở trường lại bị bạn bè cô lập. (Ảnh minh họa)

Điểm số của tôi ngày càng thấp hơn và mỗi khi nhà trường thông báo về nhà, bố đều đánh tôi tơi tả. Ông ấy mạnh tay đến nỗi tôi không thể cử động cả ngón tay trỏ. Và điều đó lại trở thành trò cười cho đám bạn cùng lớp vào ngày hôm sau.

Thời gian cứ thế trôi qua, cho đến một ngày tôi cảm nhận được mình có những cơn đau lạ trong lồng ngực. Mẹ và bố không bao giờ quan tâm tới điều đó. Buổi tối, nằm trên giường một mình, tôi chỉ ước rằng những cơn đau này sẽ biến mất để bố mẹ không phải tức giận vì nó, bởi vì tôi yêu họ rất nhiều và tôi không muốn làm phiền họ.

Ivan thường xuyên bị cả bố và mẹ bạo hành không thương tiếc. (Ảnh minh họa)

Ở trường, chúng tôi được giao nhiệm vụ vẽ một bức tranh mô tả ước mơ lớn nhất trong cuộc đời. Các bạn khác đều vẽ ô tô, tên lửa, búp bê… nhưng tôi thì không.

Không phải tôi không thích những thứ đó mà bởi điều tôi mong muốn nhất chính là tình yêu thương của bố mẹ. Vì thế, tôi đã vẽ một bức tranh gia đình có cả bố, mẹ và một bé trai đang chơi đùa vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Khi vẽ bức tranh này, tôi đã khóc. Tôi thực sự mong muốn có bố có mẹ, những người yêu thương tôi thật lòng.

Tôi đã thuyết trình bức tranh trước lớp nhưng mọi người lại cười tôi. Tôi bắt đầu khóc và van xin mọi người đừng làm vậy. ‘Các bạn đừng cười mình vì đây là ước mơ lớn nhất đời. Mình muốn được cha mẹ ôm hôn và đón mình sau giờ học như các bạn. Mình biết mình rất hậu đậu và yếu ớt với ngón tay bị tật, nhưng làm ơn, đừng cười mình có được không?’.

Cô giáo cố gắng lau nước mắt cho tôi. Tôi nghĩ, có vài bạn trong lớp hiểu được tôi nhưng rất nhiều người khác vẫn tiếp tục cười.

Bức tranh với các bạn là bình thường nhưng Ivan lại coi đó là mơ ước lớn nhất cuộc đời mình. (Ảnh minh họa)

Một ngày khác, tôi lại có bài kiểm tra và lại bị điểm kém. Tôi biết mẹ sẽ rất buồn. Tôi sợ về nhà nhưng lại không biết đi đâu. Tôi thả bộ chậm rãi trên đường về và mẹ tôi lại nổi điên. Bà ấy nắm lấy tôi và ném tôi xuống sàn khiến chân tôi đập mạnh vào ghế.

Bà ấy đánh vào đầu tôi 2 lần. Tôi nằm tại chỗ và không thể dậy nổi. Tôi thực sự đau nhưng bà ấy lại bỏ tôi lại đó. Lúc sau bà ấy quay lại và nói rằng nếu tôi không dọn dẹp đống hỗn độn đó đi thì khi bố tôi về, ông ấy sẽ còn đánh tôi thảm hại hơn.

Tôi đã cầu xin mẹ đừng nói gì với bố nhưng khi nhìn lên thì đã thấy ông ấy đứng ngay ở cửa. Khi mẹ nhắc đến bài kiểm tra, ông ấy đã kéo tôi lên khỏi sàn và đánh liên tiếp vào mặt tôi.

Ivan đã cố hết sức để học tập, nhưng dường như không thể khá hơn. (Ảnh minh họa)

Sau đó, tôi không nhớ bất cứ điều gì. Tôi thức dậy trong bệnh viện. Tay tôi không cử động được. Tôi nhìn ra cửa sổ và òa khóc. Tôi thấy ở ngoài đó có nhiều cha mẹ đang chơi đùa với con cái.

Bạn có biết tại sao tôi lại khóc không?

Tôi không biết cái ôm của mẹ ấm áp như thế nào. Bố mẹ luôn đánh tôi nhưng tôi vẫn yêu họ. Tôi đã cố gắng hết sức để học thật giỏi nhưng họ vẫn không thích tôi.

Ivan vẫn yêu bố mẹ dù cho có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa. (Ảnh minh họa)

Một ngày nọ, tôi làm đổ một ít trà ra bàn rồi bố mẹ nổi cơn tam bành và bắt đầu đánh tôi. Tim tôi đau thắt lại và tôi bắt đầu gọi mẹ: ‘Mẹ, mẹ ơi, con…’ nhưng bà không quan tâm. Tôi phải nhập viện một lần nữa nhưng bố mẹ đã không đến thăm, không ai ở đó chăm sóc tôi.

Bác sĩ nói rằng có lẽ hôm sau bố mẹ sẽ đến nhưng điều đó đã không xảy ra. Tôi cứ thế chờ đợi nhưng vẫn không thấy ai cả. Dù thế nào tôi vẫn yêu bố mẹ nhiều lắm.’

Hai ngày sau, Ivan chết vì bị tổn thương quá nặng. Trong tay cậu bé các bác sĩ đã tìm được một bức thư còn viết dở có nội dung: ‘Gửi bố mẹ, con thật sự xin lỗi khi mình là một đứa trẻ hậu đậu và ngu ngốc. Con rất tiếc vì làm cho bố mẹ không thể yêu con.

Con không bao giờ muốn làm cho bố mẹ tức giận. Tất cả những gì con muốn chỉ là cái ôm của mẹ và nghe mẹ nói rằng mẹ yêu con rất nhiều. Bố, con chỉ muốn bố chơi đùa cùng con, nắm lấy tay con đi bộ cùng nhau và hát cho con nghe.

Con biết con là nỗi xấu hổ của bố mẹ. Con sẽ không bao giờ…’.

Bức thư của Ivan gửi cho bố mẹ đã khiến những ngưới đọc được cảm thấy xót xa. (Ảnh minh họa)

Và sau đó, trái tim của Ivan tội nghiệp ngừng đập…

Câu chuyện này được kể lại bởi một người Nga và đang được lan truyền mạnh trên mạng xã hội cũng như báo chí thế giới. Không ai dám chắc câu chuyện đau đớn này có thật hay không, và Ivan bé nhỏ sống ở đâu, vào thời nào… Rất có thể, đây chỉ là một câu chuyện hư cấu. Nhưng trên hết, mọi lời cảnh báo rút ra từ đây đều vô cùng quan trọng.

Có một sự thật rằng, trẻ con không cần cuộc sống giàu có sung túc, mà cần được yêu thương, chăm sóc hơn tất cả. Tất cả trẻ em trên thế giới này đều cần tình yêu, nhưng bạo hành vẫn diễn ra từng giờ từng phút. Những đứa trẻ, đáng lẽ ra phải được hưởng trọn tình yêu từ bố mẹ và sự ấm áp trong chính căn nhà của mình, trái lại, nhiều bé bị mắng chửi, đánh đập thậm tệ, bị bạo hành bởi chính những người sinh thành.

Thậm chí, có một dạng bạo hành kinh khủng hơn mà càng lúc càng nhiều hơn trên khắp thế giới, từ thế hệ bố mẹ hiện đại: bạo hành xao nhãng. Bố mẹ, vì bận rộn công việc, vì quá yêu bản thân hoặc vì mê mải với smartphone và thế giới ảo, đã lờ đi những đứa trẻ của mình, phó mặc chúng cho người giúp việc, ông bà, hoặc tệ hơn, cho các thiết bị công nghệ.

Với Ivan, bất chấp việc cậu bé có phải là một nhân vật tưởng tượng hay không, và có lẽ với tất cả những đứa trẻ trên đời này, một cái ôm của bố mẹ đôi khi có thể giá trị hơn bất cứ điều gì, có thể xoa dịu bất cứ nỗi đau nào. Ivan đã không thể có nó, còn con bạn thì sao?

Nguồn: Newsner

error: Content is protected !!