Tiếc 70 Ngàn Tiền Nhà Nghỉ Tôi Rủ Bạn Gái Ra Bờ Sông “xúc Than” Và Cái Kết Rùng Mình

Loading...

Phong hào hứng định bụng chở người yêu đến nhà nghỉ gần nhất, nhưng suy đi tính lại thì nếu đi nhà nghỉ vừa mất thời gian lại tốn mất một khoản tiền ăn cuối tháng…

ảnh minh họa

Làm đủ các thể loại, tán tỉnh đủ trò thì sau 5 tháng Liên cũng gật đầu đồng ý làm bạn gái Phong, khỏi phải anh vui sướng đến cỡ nào vì có được cô bạn gái xinh xắn lại giỏi giang. Khác với tình yêu của những cặp đôi khác thì cả Liên và Phong đang là sinh viên nên những chỗ hẹn hò, ăn uống vui chơi đều dân dã, không phải nhà hàng đắt tiền cũng không phải những món quà giá trị. Mà tình yêu của cả hai ngọt ngào đậm chất sinh viên, những món quà mà Phong tặng cho Liên cũng chỉ là món quà rẻ tiền…vậy nhưng đối với Liên điều đó không quan trọng, chỉ cần Phong yêu thương cô thật lòng là cô đã mãn nguyện lắm rồi.

Và sau một thời gian hẹn hò thì Phong mạnh dạn đưa người yêu đến những chỗ vắng vẻ để tâm sự và hơn hết là thực hiện việc ôm hôn em, mới đầu Phong chỉ nghỉ được ôm hôn là quá tốt cho từng bước chinh phục Liên vậy nhưng mỗi khi ở gần Liên mà cảnh vật xung quanh lại quá vắng vẻ thành thử Phong ham muốn ” vượt rào”. Vậy nhưng khi vừa định lấy tay tuột váy Liên ra thì ngay lập tức Phong nhận được cái lắc đầu lạnh lùng.

ảnh minh họa

– Chúng mình chỉ vừa mới yêu nhau thôi mà…anh đòi hỏi ” chuyện ấy” sớm quá đấy…Anh yêu em chỉ vì như vậy thôi à.

– Làm gì có chứ, anh yêu em thật lòng mà. Chẳng qua em quyến rũ quá, mình lại ở sát gần nhau nên anh không kiềm chế được. Người ta yêu nhau bây giờ cũng ” vượt rào” cả mà em.

– Người ta kệ người ta chứ, em là em không đồng ý đâu đấy. Anh không nghe lời em giận..giận cả tuần đấy.

– Thế đợi thêm một thời gian nữa thì em đồng ý nhá…nhá…nhá…

Thấy Liên không trả lời chỉ nũng nịu mặt đỏ ửng nên tôi hiểu em cũng ngầm đồng ý với lời đề nghị của mình, để không tạo cho Liên cảm giác bất an và bị lợi dụng nên mấy ngày sau tôi vô cùng vui vẻ và yêu em theo nghĩ đen trong sáng. Nhiều lúc đi cạnh nhau cố tình đụng chạm vào người Liên mà người tôi nóng ran…chỉ muốn ” ấy ” phát với em nhưng vì nghĩ đến chuyện lâu dài nên đành kiềm chế cảm xúc của mình.

Vậy nhưng lũ bạn bè cứ chọc ngoáy bảo rằng Phong ” yếu” nên không làm được gì Liên, bị bơm kích đểu thế là Phong hậm hực lên kế hoạch xúc tiến để được gần gũi với Liên nhanh chóng hơn. Anh tỏ ra yêu chiều và hứa hẹn đủ thứ nào ra sẽ cho Liên một cuộc sống hạnh phúc rồi khi ra trường sẽ cưới cô về làm vợ…cứ thế Liên dần dần ngã vào lòng Phong một cách tình nguyện không phản kháng. Không để cơ hội vuột mất, lấy cớ tổ chức sinh nhật sớm Phong hẹn Liên đến chỗ vắng vẻ để tâm sự. Lúc Liên ngỏ ý bảo Phong thích quà gì thì ngay lập tức anh gạ gẫm chuyện vượt rào. Thấy bạn trai năn nỉ phát tội nên Liên bẽn lẽn gật đầu.

Đáng ra lúc đó khi đạt được thứ mình muốn thì Phong phải hào hứng chở người yêu đến nhà nghỉ gần nhất, nhưng suy đi tính lại thì nếu đi nhà nghỉ vừa mất thời gian lại tốn mất một khoản tiền ăn cuối tháng. Thế là Phong chẹp miệng dỗ ngọt Liên.

– Hay mình làm ” chuyện ấy” luôn ở bờ sông này được không em. Cho nó mới lạ…chứ vào nhà nghỉ thì người ta cũng dị nghị.

– Ở đây á? Sao mà được chứ, người ta nhìn thấy còn xấu hổ hơn ấy. Em không chịu đâu.

– Em thử nhìn xung quanh mà xem…ngoài hai đứa mình thì chẳng có ai nữa đâu. Mà nếu có thì người ta cũng ôm hôn nhau ai rảnh mà đi rình mò mình cơ chứ.

– Nhưng…nhưng em sợ lắm. Sao có thể nằm ở đây được chứ.

– Anh trải áo cho em nằm là được chứ gì…có anh ở đây rồi không phải lo. Anh vừa ” ấy” vừa quan sát cho, em chỉ cần nằm im thôi nhé.

– Cũng được…nhưng anh nhanh lên nhé…em sợ lắm.

– Anh biết rồi…cứ thả lòng người ra đi em.

Thấy Liên run lẩy bẩy nên Phong cố ôm chặt lấy cô để bớt sợ hơn, từ từ kéo áo Liên xuống mà Phong cứ nóng ran hết cả người. Hì hục được gần 20 phút mọi chuyện đều ổn cả, cứ tưởng Phong sẽ có một kỷ niệm đáng nhớ với cô bạn gái thời sinh viên. Ai ngờ khi đang đến đoạn cao trào thì bỗng dưng Liên hét thất thanh lên một tiếng…khiến Phong giật nẩy cười bật ra.

– Cái…cái gì vậy…em đau sao..anh làm nhẹ lắm mà.

– Không phải…chân em…chân em có con gì cắn ấy. Đau quá mất thôi…

Phong hốt hoảng rút điện thoại bật đèn pin lên để xem sao thì tá hỏa khi thấy một con rắn đang trườn bò xuống sống, Phong chắc chắn là Liên bị rắn cắn. Phong hốt hoảng kéo khóa quần rồi hì hục hút máu độc từ chân Liên ra, lấy khăn choàng buộc chặt lại rồi bế cô lên xe chở vù đến viện. Vừa đi anh vừa lo lắng..nếu lỡ như Liên có mệnh hệ gì thì Phong hối hận cả đời. Cũng may là sau đó được cứu chữa kịp thời nên Liên khỏe lại nhanh chóng sau đó, còn với Phong thì anh vẫn lo sợ vô cùng, có lẽ từ giờ anh trừa đến cuối đời. Dù có tiếc gì đi nữa anh cũng không dám mạo hiểm làm ” chuyện ấy” lần 2 ở bờ sông thêm một lần nào nữa.

error: Content is protected !!